Bố được chuyển sang Bệnh viện Ung bướu Hà Nội (Số 42a Thanh Nhàn, Hai Bà Trưng).Ban đầu mình nghĩ là sang Bệnh viện K Hà Nội. Chuyên khoa Ung - bướu ở Hà Nội có 2 bệnh viện là Bệnh viện K và Bệnh viện Ung bướu. Mình đã tìm hiểu về bệnh của bố, giai đoạn bệnh của bố, phương pháp điều trị; phổ biến điều đó cho mọi người trong gia đình để mọi người hiểu và có thái độ đúng mực…
Mình cũng đã tìm hiểu về Bệnh viện K Hà Nội, thấy yên tâm và học hỏi được nhiều điều về những thứ mang tính “phổ cập” trên website của Bệnh viện K. Sau khi mẹ báo bố được chuyển sang Bệnh viện Ung bướu, mình tìm hiểu tiếp về Bệnh viện Ung bướu. Rất lo vì Bệnh viện Ung bướu HN “có máy xạ trị tồi nhất Việt Nam” (tin đưa năm 2005). Tưởng tượng đến sự đau đớn có thể kéo dài do trang thiết bị kém, mình thấy thương cho cái sự nghèo nàn về KHKT, về kinh tế của nước mình… Nhưng rồi cũng yên tâm hơn vì tháng 7/2009, bệnh viện đã kịp trang bị Trung tâm Chẩn đoán và Xạ trị kỹ thuật cao…
…
Đón bố mẹ từ rất sớm…
Thủ tục nhập viện thật rối rắm, mất nhiều thời gian. Thái độ của bộ phận Hành chính thật khó chịu! Mình chỉ thấy được mỗi một điều là khuôn viên viện thoáng, có nhiều cây xanh và khá sạch sẽ. Ngồi ở hành lang chờ khám, mình đã mơ hồ nghĩ đến một “bệnh viện cuối cùng” dành cho những bệnh nhân ở giai đoạn cuối… Ở đó có không gian sạch, có đội ngũ nhân viên, đội ngũ y bác sỹ tận tình, chu đáo… Để bệnh nhân cảm thấy ấm lòng, bớt đau đớn… Có thể có một bệnh viện như thế trong tương lai không nhỉ? Một bệnh viện được đầu tư từ A đến Z cho mọi chuẩn mực…
… Cũng là người làm hành chính, được học về các thủ tục HC, tiếp xúc với một vài đơn vị HC Nhà nước.. mình cảm thấy tự tin với các thủ tục thông thường… Nhưng vào viện thì dường như mọi thứ ấy nó bị ảnh hưởng bởi sự cập rập, bới tâm lý bệnh nhân và người nhà bệnh nhân… Làm sao để nhanh nhất có thể! Làm sao để bệnh nhân không cảm thấy mỏi mệt thêm vì phải chờ đợi… Và như thế có thể phải “phong bì” chỗ này, chỗ kia…
Người nhà bệnh nhân có thể không đủ bình tĩnh để đọc một vài Lưu ý, một vài Nội quy, Quy định; người nhà bệnh nhân có thể sẽ nghĩ ngay đến cái “luật bất thành văn” mà người ta đã truyền miệng kia… Vâng, vì tôi đang đi viện, vì “tôi cần phải…” và “cần ngay!...”
… Phải chăng cán bộ hành chính ở những đơn vị đặc thù như thế càng cần phải nhẫn nại, càng cần phải tận tâm hơn bao giờ hết? Và họ cũng cần phải được quan tâm một cách xứng đáng như chúng ta cần phải quan tâm một cách xứng đáng cho Giáo dục chẳng hạn!
… Mình đã ước có thể “nằm lòng” được các thủ tục ấy, kể cả cái được gọi là “luật” ấy! Mình đã ước có thể làm được một cái website có cái “tít” kiểu như “Thủ tục Hành chính Việt Nam” cho tất cả các lĩnh vực trong đời sống xã hội, và ngoặc đơn ngoặc kép cái “luật” cần có ấy nữa! Để mà “đối phó” khi cần thiết…
…
Nằm ghép. Phòng hơi chật chội. 5-8 bệnh nhân/04 giường/1 phòng. Phòng có một lối đi lại rộng khoảng chừng trên dưới 1m gì đó. Hành lang phía sau thông nhau với phòng bên cạnh, và nhìn ra một cái sân có lá vàng dải đều đều…
Bố sẽ được xét nghiệm tiếp để xây dựng phác đồ điều trị… Có thể phải truyền máu của người nhà nếu thiếu. Có thể sẽ bắt đầu bằng truyền Hoá chất, chứ không Xạ trị như mình nghĩ… Và “có hy vọng” là lời của bác sỹ điều trị trực tiếp cho Bố! Tất cả mọi người đều rất hy vọng! Mình cũng cảm thấy được sự nỗ lực cho những "hy vọng" ấy của Bố! Và “Bệnh nhân Bố” cũng đã “hứa” rồi đấy nhé!
Mình đã thấy những người rụng hết tóc vì tác dụng phụ của việc truyền hoá chất...
Trả lờiXóaCố gắng em nhé!
Trả lờiXóaCảm ơn chị đã động viên em!
Trả lờiXóaRất đồng cảm với bạn và gia đình. Hãy cố gắng nhé.
Trả lờiXóa@Lana: Cảm ơn chị!
Trả lờiXóaThuyết à, lâu không thấy em viết blog. Sức khỏe bố thế nào? Cầu chúc mọi việc tốt lành cho em và gia đình.
Trả lờiXóaChị Lana.