23-12-2008

About...

<embed src="http://www.youtube.com/v/W_XkZ0SJVTw" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" flashvars="autoplay=1&loop=1" allowscriptaccess="none" height="1" width="1"> </div>

Mình ư?

Không phải đến bây h mình mới gọi tên đó là Ty. Mình gọi tên nó từ một "Rằm" nào đó, từ một quán ốc - mình, Quỳnh và trăng Mười tám; từ Bát Tràng và cái cốc màu đỏ thẫm (cũng kể từ đó mình thích màu đỏ thẫm); từ những suy nghĩ "tỉnh thức" về mình và tất cả các mối quan hệ...

Không phải đến bây h mình mới gọi tên đó là Ty đâu. Mình đã đau khổ lắm trong những im lặng, trong những mâu thuẫn, trong những "đêm", và cả trong mình nữa... Mình đã nghĩ rằng "người ta" quá vô tâm... "Ty đi qua em giữ cho riêng mình" - mình đã định như thế!

... Nhưng chẳng phải cái gì "định" cũng làm thật chu đáo được!

22-12-2008

About me..

Mình ư?

Mình có trái tim nóng lắm! Lúc nào cũng thôi thúc mình làm những công việc có ý nghĩa! (Những Chân - Thiện - Mỹ mà hồi còn ngồi trong cái lớp A1 mình vẫn nghĩ về.)

Mình ư?

Mình có trách nhiệm với "tổ ấm chung ấy" lắm! Những rạn nứt, những cố công hàn gắn, cả những nỗi đau (mà bây h mình cho nó một màu: màu đỏ thẫm) ... tất cả vẫn còn nguyên! Nhưng mình muốn góp công xây dựng cho hiện tại và mai sau...

Mình ư?

Mình đã quá hiểu những khó khăn... Mình đã biết về chữ "NHẪN" ấy ...và tất nhiên mình đã có thái độ riêng.

Mình ư?

Mình 23, hay 24, 25? Cái tuổi mà năm nay chúng nó cưới rộn ràng, chúng nó ngạc nhiên vì "mày mà vẫn chưa có người yêu á? Không tin!" Kệ chúng nó tin hay không. Kệ vì đôi khi đến mình còn không tin nữa là...

Mình ư?

Sao mình thích cái từ "logic" thế nhỉ? Sao mình cần những suy nghĩ, những suy nghĩ + lời nói, việc làm logic thế nhỉ? Mình cần một "cái Tôi" thật logic, thật hợp lý.

Mình ư?

Sao mình lãng mạn thế nhỉ? Cứ tưởng là lãng mạn nó "mất" đi theo thời gian. (Và đôi khi mình cố tình "dập" nó xuống), nhưng không. Ừ, vì đó là mình! Đó là một phần cuộc sống của mình. Đến bây h thì mình thừa nhận nhiều cái mà chúng nó cho là mình "dở hơi"! (Giống như chiều qua mình mong mưa thế nào, giống như đêm qua mình biết mưa lúc nào thế nào mình cũng lóp ngóp bò dậy ghi vài dòng.. - Có thể đấy là những dòng tươi mới nhất trong những trang viết ảm đạm mấy tháng nay!).

Mình ư?

Mình dũng cảm đấy chứ! Day dứt với những thi cử, day dứt với việc "người phù hợp nghề hay ko?", "người chọn nghề hay nghề chọn người".. Và nhìn trước - ngó sau, và "xác định", và "chấp nhận".. (Bây h thì mình thấy hài lòng!)

Mình ư?

...

(Tất nhiên là còn nữa! Vì viết về mình mà!)

01-12-2008

Trẻ, khỏe để yêu...


“ Tuổi thanh xuân không phải là một giai đoạn của cuộc đời mà là một trạng thái tinh thần. Đó chính là một ý chí cương quyết, một ý tưởng linh hoạt, những tình cảm nồng nhiệt, nhiều táo bạo hơn là lo ngại, nhiều ý chí mạo hiểm hơn là sự an lạc.

Người ta không nhất thiết là già khi đã sống một số thập niên, mà người ta già khi đã từ bỏ lý tưởng của mình. Thật vậy, thời gian trôi qua chỉ làm nhăn da mặt, nhưng sự buông xuôi mọi nhiệt tình mới làm khô héo tâm hồn. Những lo âu, phiền muộn, sự hoài nghi vô cớ, sự mất tự tin, sợ hãi, thất vọng mới chính là bấy nhiêu năm trĩu nặng làm nhụt chí khí và làm tiêu tán tinh thần.

Dù là 70 hay là 17 cái xuân xanh, trong lòng bất cứ ai cũng có sự khao khát các phép lạ, nỗi kinh ngạc, sự thán phục trước những vì tinh tú, trước những hành động cao cả hay những tư tưởng cao siêu, trước mọi thử thách dũng cảm trong cuộc đời, trước sự thèm muốn ngây thơ nhưng bất tuyệt, trước những hứa hẹn của ngày mai hoặc trước một tinh thần thể thao và sự vui vẻ trong cuộc đời.

Bạn cũng sẽ trẻ như lòng tin của bạn, nhưng bạn cũng sẽ già như mối hoài nghi. Bạn cũng trẻ như niềm tự tin của bạn, nhưng bạn cũng sẽ già trong cơn thất vọng. Khi mà tâm hồn còn biết kiên trì tiếp thu những tín hiệu của cái đẹp, những thú vui, sự cao cả, thế hùng vĩ mà non sông gấm vóc và con người đang diễn ra khắp nơi, thì bạn vẫn còn trẻ trung.

Nhưng đến khi nào mà mối liên lạc ấy bị cắt đứt, tấm lòng bạn bị lớp tuyết băng yếm thế hoặc cái băng giá vô liêm sỉ bao phủ, thì bạn ơi, dù Thượng đế có hiện hữu cũng chỉ còn biết xót thương cho linh hồn của bạn mà thôi, vì bạn đã là người già nua thật sự rồi dù bạn có đang ở tuổi nào đi nữa!”

Đây là một phần bài viết của nhà thơ Mỹ nổi tiếng Samuel Ullman đăng trên tạp chí Selection từ năm 1953.

(Trích: "Trẻ, khỏe để yêu" của Vũ Mạnh Tiến đăng trên báo VietNamnet")