10-02-2012

5 điều hối tiếc nhất của người hấp hối


Hối tiếc vì quá mải mê với công việc mà quên đi hạnh phúc riêng; quá hèn nhát không dám sống thật như mình muốn; vì đã không giữ liên lạc với bạn bè...là điều mà những người sắp qua đời giãi bày với nữ y tá Bronnie Ware.

Nhiều năm chăm sóc và gần gũi những bệnh nhân nặng ở giai đoạn cuối, nữ y tá Bronnie Ware (người Australia) được nghe họ kể về những điều trăn trở hay hối tiếc vì đã không làm được khi còn khoẻ mạnh. Chẳng hạn, đàn ông thường tiếc nuối vì đã quá mải mê công việc mà quên đi tuổi thơ của con cái, mất đi hạnh phúc vợ chồng; trong khi số khác lại hối tiếc vì đã không sống thật với bản thân mình mà chỉ nghe theo sự chỉ đạo từ người khác...

Nữ y tá Bronnie Ware, tác giả cuốn sách "Năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối". Tất cả ký ức từ những cuộc trò chuyện trên được Bronnie đưa vào cuốn sách vừa xuất bản mang tên "The top five regrets of the dying" (tạm dịch là "năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối"). Trong đó, nữ y tá diễn tả rất cặn kẽ về những điều mà người ta phải đối diện khi ở vào giai đoạn cuối cuộc đời. Qua đó mỗi người cũng chúng ta có thể học hỏi và rút kinh nghiệm.

Sau đây là 5 điều hối tiếc phổ biến nhất, mà đa phần người ta đều nói rằng họ muốn thay đổi nó nếu như được lựa chọn lại:

1. "Ước chi tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa là của mình chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn cho tôi".
Lý giải về điều này, tác giả viết: "Đây là điều hối tiếc nhất của tất mọi người. Khi mà con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp kết thúc và nhìn lại rõ ràng mọi thứ đã qua. Thật dễ dàng nhận ra cả một nửa những ước mơ ấy vẫn chưa thực hiện được cho đến khi phải nhắm mắt xuôi tay cho dù bản thân họ đã lựa chọn như thế. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra cho tới khi nó mất đi".

2. "Tôi ước gì mình đã không làm việc quá cật lực":
Đây là điều được thổ lộ từ những nam bệnh nhân mà tôi đã từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái cũng như mối tương quan vợ chồng. Mặc dù các nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột gia đình. Trong khi đó tất cả những nam bệnh nhân mà tôi chăm sóc đều giãi bày sự hối hận sâu sắc vì đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc để mưu sinh".

3. "Tôi ước gì đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình":
Nhiều người luôn kìm nén cảm xúc của mình chỉ vì muốn 'dĩ hoà vi quý' với mọi người. Hệ quả là họ phải sống một cuộc sống tầm thường và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà bị ức chế, phẫn uất dẫn đến bệnh tật".

4. "Giá như tôi ước vẫn giữ được liên lạc với bạn bè của mình":
Theo Bronnie, thông thường người ta không nhận ra tầm quan trọng và giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. "Nhiều người đã quá mải mê vun vén cho cuộc sống riêng của mình mà quên đi mối dây giao kết với bạn bè. Cũng có nhiều người hối hận sâu sắc vì đã không dành thêm thời gian và những nỗ lực đáng có cho bạn bè. Tất cả họ đều nhớ đến bạn bè khi sắp lìa đời", tác giả cuốn sách viết.

5. "Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn":
Đây là nỗi hối tiếc phổ biến. Thật ngạc nhiên bởi nhiều người đã không nhận ra điều này rằng, cuối cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ, nó tạo cho họ cảm giác 'thoải mái' giả tạo. Nỗi sợ hãi phải thay đổi bản thân khiến họ phải sống giả vờ với người khác cũng như với chính bản thân họ"."Vậy còn bạn, điều mà bạn hối tiếc nhất cho đến nay là gì? những gì bạn sẽ cố gắng đạt được hoặc thay đổi trước khi từ giã cõi đời?", câu hỏi ấy tiếp tục đặt ra cho mỗi người chúng ta.

Thi Trân (Vnexpress)

Tháng Giêng


Tháng giêng hiền như cỏ
Và tóc mềm như mây
Tóc bay qua bến lạ
Sóng thương ai sóng đấy.

Tháng giêng biếc như lá
Và tính ấm như tay
Tình sẽ sang lối nọ
Vai nhớ ai vai gầy.

Tháng giêng trắng như cúc
Và áo vàng như mai
Áo nhàu trong nếp bụi
Giữ hoài mơ chưa phai.

Tháng giêng ta về muộn
Không em chim lạc bầy
Một mình lên đồi hát
Xuân nhớ ai xuân gầy.

Tháng giêng biếc như lá
Và tình nắm như tay
Tình sẽ sang lối nọ
Vai nhớ ai vai gầy.

Tháng giêng ướt như mắt
Tháng giêng hồng như môi
Trái tim ai hóa bướm
Bay theo nhau hồi hồi.

02-12-2011

For me.01

Thật lâu rồi không viết gì cho mình. Cỡ phải đến 1 năm.
Thật lâu rồi cũng không ngồi đọc, đọc những thứ mình thích và nghĩ về.

Thời gian dùng vào việc gì nhỉ?

Có đến 8h làm việc. Thôi thì không nói đến công việc và hiệu quả công việc trong 8h làm ở đây nữa.
16h còn lại chủ yếu dành cho ngủ (6-8h/ngày), nghỉ (ừ thì nghỉ + nhắn tin, trả lời tin nhắn, điện thoại, nghe điện thoại (chủ yếu là trả lời và nghe). Nếu không trả lời và không nghe thì e lại có chuyện để nói rồi.

Thứ 7 và CN mình làm gì?

Từ khi có Nam, thứ 7 và CN nào cũng tích cực về quê chơi với Tí, và còn về để "cải thiện" (theo cách nói và cách nghĩ của "các cụ"). Ừ, cũng chẳng đến mức đó nữa đâu, là bởi vì về quê giờ đơn giản quá! Đi khoảng 30p là đã gần hết Đại Lộ rồi. Mình thì chỉ việc ngồi sau gật gù, cả lúc về lẫn lúc đi... Về thì Tí và mình bám lấy nhau như nghiện. Công việc abcz chẳng mấy khi đến lượt mình...

Ừ, về quê còn thỉnh thoảng đi chơi. Đi chơi với n/y. :) Đời thật buồn chán nếu chẳng có "một n/y" để được cảm nhận là mình "quan trọng nhất"! Ừ, đời thật chán chết nếu chẳng có ai tình nguyện "sống chết" vì mình. "Sống" vì mình và "chết" cũng vì mình thật đấy! Dám làm thật ấy chứ!
Ừ, chẳng phải là mỹ nữ nào đâu, nhưng là một người đặc biệt. Mà người-đặc-biệt-là-mình luôn ước ao có một n/y, một t/y "đặc biệt" như thế!

(...) Kể cũng thỏa lòng mong ước...

....

Đời thật khéo éo le, cũng thật khéo buồn chán.....
Nhưng mà đời vẫn phải vui cười...

17-02-2011

Mưa Tháng Giêng.


Tháng giêng mưa ngoài phố
Mưa như là sương thôi
Những bóng cây dáng khói
Như mộng du bên trời

Tháng giêng ngày mỏng quá
Nỗi buồn nghe cũ rồi
Mà bên kia tờ lịch
Nỗi niềm mưa xót rơi

Tháng giêng mưa trên tóc
Những người đi lễ chùa
Theo giọt mưa cầu phúc
Tiếng chuông từ bi mơ

Tháng giêng mưa dưới bến
Mỏng mai cô lái đò
Mắt mưa em lúng liếng
Trói tôi bằng vu vơ

Tháng giêng mưa như cỏ
Non xanh đến tận trời
Trước vô cùng năm tháng
Thơ mình sương khói thôi

Nguyễn Việt Chiến

25-01-2011

Cho những bận rộn cuối cùng...

1. Tí ơi, Thuyết đây! Thuyết đây mà. Thuyết Thuyết Thuyết! :(
Và đây là 2 thông điệp mà bạn í dành riêng cho mình vào ngày hôm qua: :)
- Thông điệp thứ nhất: (12:54:22 24/01/11) : hciutgjby
- Thông điệp thứ hai: (12:54:29 24/01/11) : uiguydytcljibn mjhgyt75r3
:-s
Eo ơi, chẳng hiểu gì cả! Lần đầu tiên mình chat với bạn í đấy! Mà bạn í kiệm lời kinh khủng! Gọi mãi, xưng danh mãi như kia kìa, bạn í mới "1 chặp" được 2 dòng. :D

2. Mình ấn tượng bạn í phi xe đạp trong nhà: luôn luôn cắm đầu và ... phi. :D
Từ chỗ chưa biết đạp, chỉ bơi chân giờ bạn í đạp tốt, bơi chân lại càng tốt hơn! :D
Từ chỗ chưa biết làm gì để cái xe nó quay đầu lại, giờ bạn í "bẻ góc cua" rất chi là nghề. Mỗi lần phi nhanh, "bẻ góc", cái xe của bạn í lại được dịp phát ra những âm thanh kiểu như xoành xoạch và kềnh kệch. :D

3. Rất nhiều khi đang chạy xe, bạn í đột ngột dừng lại, vật ngửa con xe ra, chạy đi, chạy lại rồi lôi đâu ra một nắm cờ-lê mỏ-lết. Cờ-lê, mỏ-lết thật trăm trăm luôn! Bạn í chọc chọc, cạch cạch.. rồi lại cạch cạch, chọc chọc... Nếu mình đứng gần đấy, bạn í sẽ ra hiệu, sẽ gọi mình giúp một tay. Ừ thì giúp, nhưng thực ra mình cũng chẳng hiểu là bạn í thấy "vấn đề" ở bộ phận nào nữa! :D

4. Bạn í cuống cuồng với đồ chơi mới mà mẹ bạn í mua.

5. Bạn í cuống cuồng với các loại xe, các loại xe, các loại xe!
...
Đây là ảnh bạn í đang bấm điện thoại gọi cho chuột! ;)) :-P


Dù một năm trôi qua thật nhanh và ngày càng nhanh, những sự kiện cứ lao qua vun vút...

Dù trong những vùn vụt ấy có những điều vẫn ở lại, ở lại...

Dù vậy, mình vẫn luôn hy vọng những điều tốt lành ở năm mới!

Cảm ơn các anh chị, bạn bè, những người vẫn thường xuyên ghé thăm blog của em!
Chúc các anh chị, bạn bè một năm mới Bình an, Hạnh phúc!

Đong cho đầy Hạnh Phúc
Gói cho trọn Lộc Tài
Giữ cho mãi An Khang
Thắt cho chặt Phú Quý...
Cùng chúc nhau Như Ý
Hứng cho tròn An Khang
Chúc năm mới Bình An
Cả nhà đều Sung Túc!

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!